máy hàn

maynenkhi.org

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Giấc mơ ôtô Việt: Nhìn lại chặng đường 13 năm


Tại bất kỳ quốc gia nào, công nghiệp ôtô là ngành có mối liên hệ cao với các ngành khác và có tác động lớn đến toàn bộ nề kinh tế đất nước. Ước vọng phát triển một ngành công nghiệp ôtô cho đất nước gần 100 triệu dân như Việt Nam là một nhu cầu chính đáng nhưng đang có quá nhiều ý kiến về cách thức tiến hành của chúng ta.

Chúng ta đang ở đâu?

Các chuyên gia nhận định hơn 10 năm sau khi Việt Nam phát triển ngành công nghiệp ôtô, chúng ta mới chỉ dừng lại ở việc lắp ráp đơn giản. Nói cách khác, cho dù được hưởng quá nhiều ưu đãi, ngành công nghiệp xe hơi Việt Nam chỉ đơn giản là “sơn, gò, hàn”.

Phó Giáo sư-Tiến sĩ Phan Đăng Tuất, Viện trưởng Viện Nghiên cứu chiến lược chính sách công nghiệp (Bộ Công Thương) từng khẳng định sức của các doanh nghiệp Việt Nam không thể làm được các loại xe du lịch.

Nhận định này có cơ sở bởi công nghiệp ôtô là ngành siêu công nghiệp, kéo theo hàng loạt các hoạt động và dịch vụ phức tạp vốn quá tầm các doanh nghiệp Việt Nam.

Còn doanh nghiệp nước ngoài? Đến nay, dù đã hơn 10 năm phát triển công nghiệp ôtô, nhiều người vẫn tự hỏi liệu các doanh nghiệp nước ngoài muốn làm ôtô tại Việt Nam hay chỉ đơn giản là “mượn đất” thuê nhân công lắp ráp?

Trên khung nhà xưởng của Toyota Việt Nam vẫn còn nguyên con số “1965” vì họ mang nhà xưởng cùng công nghệ lắp ráp không mới từ Nhật sang Việt Nam.

Tại nhà máy của Ford Việt Nam, một công nhân với súng dập ghim trên tay cũng có thể “sản xuất” ra nhiều bộ ghế xe hơi trong một ca làm việc.

Các công nhân hàn ở gần như tất cả các nhà máy lắp ráp xe hơi của các thành viên Hiệp hội những nhà sản xuất ôtô Việt Nam (VAMA) vẫn phải gồng mình nâng những máy hàn điện nặng nề để ráp nối những chi tiết kim loại của ôtô được nhập khẩu từ các nước Đông Nam Á và Trung Quốc.

Viễn cảnh “người máy hàn” vì thế còn ở rất xa.

Cũng theo nhận định của các chuyên gia, công nghiệp ôtô Việt Nam hiện đi sau quốc gia láng giềng Thái Lan tới 40 năm. Còn với Malaysia, còn rất lâu nữa, những nhà sản xuất Việt Nam mới có được một nhà máy với vô vàn người máy và công nghệ lắp ráp xe hơi tự động như của hãng Proton.

Lỗi do “chủ nhà” hay “khách mời”?

“Khách mời” đổ lỗi chủ nhà vì “chính sách thay đổi liên tục” hay “công nghiệp phụ trợ chưa phát triển” hoặc “quy mô thị trường còn quá nhỏ” để biện hộ cho việc chưa đầu tư quy mô vào sản xuất, lắp ráp xe hơi ở Việt Nam.

“Chủ nhà” lại mắng “khách mời” vì “không chịu đầu tư cơ bản” hay “tốc độ nội địa hóa chậm chạp, không như cam kết”, cho dù được ưu đãi quá nhiều, nhất là về chính sách thuế.

Hai bên cãi nhau, chỉ người tiêu dùng bị thiệt. Đơn cử như chiếc Toyota Camry 2009 3.5Q. Bán tại Mỹ với giá hơn 25.000 USD, nhưng tại Việt Nam, chiếc xe này được “phục vụ” người tiêu dùng với giá gần 60.000 USD, cho dù được lắp ráp trong nước với vô số ưu đãi về thuế.

Đơn giản bởi giá xe lắp ráp trong nước vẫn thấp hơn chút xíu so với giá xe cùng loại nhập khẩu (vì thuế cho xe nhập khẩu cao để bảo hộ sản xuất trong nước). Và nhà sản xuất trong nước vẫn yên tâm bán hàng, cho dù bắt khách hàng chờ đợi hàng tháng trời. Nếu muốn nhận xe sớm, người mua phải chi thêm cả ngàn USD.

Hiện tại, phụ tùng nhập khẩu để lắp ráp xe trong nước chiếm tới 84%. Giá thành xe phụ thuộc vào giá kê khai của doanh nghiệp. Để “giải thích” cho việc giá phụ tùng nhập khẩu cao, nhà sản xuất trình với cơ quan chức năng hóa đơn tưởng chừng rất thật và hợp lý. Nhưng ít người tiêu dùng biết rằng cùng một loại linh kiện từ Nhật Bản xuất sang Việt Nam lại có giá cao hơn khi xuất sang... Thái Lan.

Cũng cần phải nói thêm giá xe lắp ráp tại Việt Nam hiện đang cao hơn giá xe cùng loại tại Thái Lan tới 1,5-2 lần.

Kết quả là gì?

Vào thời điểm hiện tại, các liên doanh sản xuất, lắp ráp xe hơi ở Việt Nam vẫn đang vui mừng khi liên bộ Tài chính-Công Thương vẫn tăng thuế nhập khẩu để hạn chế xe ngoại và “bảo hộ” xe trong nước.

Chúng ta có thể hình dung với ví dụ sau: Xe Acura 2009 MDX, bán tại Mỹ với giá 41.000 USD. Khi nhập về Việt Nam, xe phải chịu khoản chi phí vận chuyển là 3.000 USD, thuế nhập khẩu 85%, thuế giá trị gia tăng 50%, thuế VAT 10%, thuế trước bạ 5%.

Sau khi tính các loại thuế trên, giá xe Acura MDX bán tại Việt Nam sẽ lên đến hơn 110.000 USD.

Phần lớn các sắc thuế đánh vào xe nhập khẩu được quy vào ngân sách Nhà nước. Nhưng nếu Honda Việt Nam lắp ráp mẫu xe này, bán với giá 100.000 USD vẫn đảm bảo đắt hàng, cho dù siêu lợi nhuận.

Theo cam kết, các liên doanh phải thực hiện tỷ lệ nội địa hóa ít nhất 30% sau 10 năm hoạt động (năm 2006). Nhưng vào thời điểm hiện tại, rất ít các liên doanh đạt tỷ lệ nội địa hóa này.

Chúng ta đã bảo hộ ngành công nghiệp ôtô hơn 10 năm. Kết quả mới đây do 6 đoàn thanh tra chuyên đề về lắp ráp, kinh doanh ôtô trong nước cho thấy chiến lược nội địa hóa ôtô của Việt Nam đã bị phá sản./.

Bài 2: Giấc mơ ôtô Việt với mẫu xe chiến lược

Tùng Lâm (Vietnam+)


Văn Quynh sáng chế


“Cơ khí Văn Quynh” đây rồi, tôi thở phào và đánh xe vào. Một người đàn ông cao gầy, nom khắc khổ lật đật từ trong nhà chạy ra: “Eng (anh) tìm mua máy hả?”. Tôi đánh liều: “Ừ thì mua máy”. “Vô nhà cái đã chớ”. Mời khách một ly nước chè xanh còn bốc khói, chủ nhà cười hiền lành: “Tui ngó eng nỏ (không) phải người đi mua máy mô. Nhưng mà nỏ can chi, vì có nhiều người đến thăm rồi".

Thấy dân cực quá mà chế tạo

Nếu có dịp thiên lý Bắc - Nam trên Quốc lộ 1A, đoạn qua địa phận thôn Long Hưng, xã Hải Phú (Hải Lăng, Quảng Trị) người ta sẽ dễ dàng nhận ra Xưởng cơ khí Văn Quynh ở bên phải đường. Nhỏ thôi, không màu mè, không phô trương nhưng ẩn chứa lắm điều kỳ lạ về người chủ đã dựng nên nó. Anh Văn Đức Quynh (sinh năm 1963), trình độ văn hóa vẻn vẹn lớp 9/12 và chưa hề học qua bất kỳ một trường lớp nào về cơ khí nhưng lại là tác giả của những máy móc hữu dụng cho bà con nông dân.

Bỏ dở chiếc máy tuốt lạc nằm chỏng chơ trên sàn nhà, anh Quynh chùi vội đôi bàn tay lấm lem dầu mỡ vào vạt áo cũng lấm lem không kém rồi cười như thanh minh: "Cái anh (máy) phẻ bắp mày mò mất 4 năm mới hoàn thiện, giờ đến cái anh tuốt lạc này cũng đau đầu lắm. Nhưng rồi cũng xong, cứ chịu khó mày mò một tí là mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy thôi".

Anh nông dân Văn Đức Quynh rủ rì kể lại, hồi còn nhỏ, nhà nghèo lại đông anh em nên khổ lắm. Tuổi thơ của anh gắn liền với những tháng ngày cặm cụi đồng gần đồng xa mà vẫn thiếu ăn thiếu mặc. Thế nên học ngang lớp 9 thì Quynh phải thôi học, ở nhà phụ gia đình làm ruộng. Cái nghèo đã buộc Quynh phải bỏ học nhưng cái nghèo cũng đã nhen nhóm trong lòng anh khát vọng thay đổi cuộc đời bằng một nghề nào đó chứ không phải là nghề nông lam lũ. Vậy là, những lúc rảnh rỗi sau công việc đồng áng, Quynh lại đến phụ việc cho các cửa hàng cơ khí. Vừa phụ việc vừa tự học, tự mày mò sửa chữa những vật dụng, máy móc đơn giản như lưỡi cuốc, cày, xe đạp...

May sao, hồi đó nhà có cái xe đạp cũ. Vậy là, lúc rỗi rãi, Quynh lại vật ngược cái xe lại để “nghiên cứu” xe ngoài chức năng chạy như xe đạp ra nó có thể giúp ích gì được không? Vài lần “nghiên cứu” kiểu đó, không ai trong gia đình dám ngồi lên trên yên chiếc xe đó nữa vì nó cứ rung lên, tưởng như mỗi thứ sắp văng đi một nơi bởi đám ốc vít cái còn, cái mất...

Cứ như thế trong suốt một thời gian dài, mãi cho đến năm 1990 khi đã có một vốn kiến thức kha khá thì anh Quynh nghỉ làm ruộng, nghỉ luôn cả phụ việc ở các cửa hàng, tự mình ở xưởng cơ khí với gia tài chỉ vỏn vẹn đúng một chiếc máy hàn. Rồi từ một chiếc máy hàn, giờ xưởng cơ khí của anh Quynh đã có đầy đủ các loại đồ nghề mà phần lớn trong đó đều do anh tự chế tạo để dùng. Đặc biệt, từ việc sửa cuốc, cày... cho bà con trong làng, nay xưởng của anh có thể đảm nhận làm mới và sửa chữa cả giàn khoan giếng, máy tuốt lạc, máy phẻ bắp (máy tách hạt ngô), máy xay gạo, sắn, sửa chữa máy nổ, máy cày và các loại máy dân dụng... Tất cả những thứ đó đều do anh tự mày mò chế tạo và học hỏi.

Chuyện lập nghiệp, chế tạo thứ này thứ kia của anh chàng nông dân Văn Đức Quynh lâu nay vẫn là một câu chuyện nằm lòng của người dân xã Hải Phú. Tưởng đã dịu xuống thì đùng một cái, anh lại tuyên bố "phát minh” một máy phẻ bắp khiến người ta xì xào bàn tán mãi. Hỏi chuyện, anh chỉ cười: "Mình vốn có cái tính ưa mày mò mà. Xuất thân từ nông dân, cũng từng phẻ bắp chai cả tay nên mình rất hiểu cái vất vả của bà con, thế cho nên những lúc rãnh rỗi, mình ngồi nghĩ bâng quơ rằng tại sao không thử làm một cái máy để bắt nó phẻ bắp thay cho con người".

Nghĩ, và bắt tay làm ngay. Những máy móc cũ vứt bỏ được anh phá ra, tận dụng lại từ sợi dây tải đến thiết bị mô tơ điện..., mỗi thứ một ít từ đống phế thải và bắt đầu thực hiện ý tưởng của mình. Với trí sáng tạo và sự kiên trì của Quynh, chiếc máy phẻ bắp đã được anh hoàn thành sau đó không lâu với mẫu mã và quy trình vận hành rất đơn giản. Tuy nhiên, khi mới hoàn thành, chiếc máy này hoạt động vẫn "chưa ngon". Mà đã chưa ngon thì chưa thể thỏa mãn được tính tò mò trong con người thích mày mò này. Vậy là mỗi lần đến mùa bắp, anh vác máy bỏ lên chiếc xe máy Cúp đời 86 đi đến tận ruộng phục vụ miễn phí cho bà con để nghiên cứu những chỗ chưa hoàn thiện.

Nói thì nghe vậy, chớ làm thì cũng gay lắm. Ai cũng muốn chú Quynh giúp cho việc phẻ ngô. Khổ nỗi, vì máy đang trong giai đoạn thử nghiệm nên cứ được, mất tùm lum. Khi được thì không sao, khi mất (có nghĩa là bắp ngô cứ toác ra làm bốn, làm năm miếng chứ hạt ngô không tẽ ra khỏi lỏi được) thì các gia đình cứ lo toát mồ hôi vì phải tốn thêm công phẻ lại đống ngô nát do máy đùn ra. Cụ Thắng, hàng xóm cười lất ngất kể lại: “Hồi đó, đừng nói nhà tui mà cả làng khi tới vụ ngô đều sợ hắn. Cứ thấy xe máy hắn nổ phạch phạch chạy tới là lo máy phẻ không được thì mệt lắm. Chộ thấy hắn là sợ rứa nhưng ai cũng mong hắn làm cho được để giúp bà con mình”.

Để mọi người khỏi sợ, anh Quynh đành tỉ tê vợ chi vốn “đầu tư” mua cả mấy bao tải bắp ngô về nhà cho máy phẻ để nghiên cứu. Bốn năm ròng như thế, cuối cùng chiếc máy mới được hoàn thiện với công suất từ 4-5 tạ/giờ (bằng 10 lao động làm bằng tay một cách cật lực) với chi phí tiền điện không đáng kể và giá thành cũng rất khiêm tốn (vì các thiết bị đều được tận dụng từ đồ phế thải).

"Cũng đã xuất xưởng được hơn chục cái, chủ yếu là khách hàng từ những địa phương khác về đặt hàng còn dân mình trồng ít nên đến mùa bắp mình mang máy về phục vụ luôn thể. Kinh tế cũng chẳng đáng là bao, quan trọng là mình đã phát minh ra được một cái gì đó hữu ích cho bà con mình", anh Quynh hồ hởi.

Mỗi năm sáng chế một loại máy

Chiếc máy phẻ ngô sau 4 năm mới hoàn thiện và được trình làng trong hội chợ “Mua bán thiết bị công nghệ” năm 2007 tại Đà Nẵng được Ban tổ chức đánh giá cao. Sang năm 2008, anh cho ra đời máy tách đậu lạc (đậu phộng). Mặc dù chỉ mới qua vụ thử nghiệm đầu tiên nhưng theo bà con đánh giá là công suất của nó cũng bằng 5-7 người làm. Hơn nữa máy này dùng điện 1 pha, sử dụng ít tốn điện, có thể ai vận hành cũng được. Máy này được Ban tổ chức Hội chợ máy nông cụ tổ chức tại Lạng Sơn năm 2008 đánh giá ngang ngửa với hàng của những đơn vị có bề dày trong sản xuất máy nông nghiệp về tác dụng và tiết kiệm chi phí và đã được Bộ Khoa học và Công nghệ tặng Bằng khen.

Vẫn chưa hết. Sau máy tách đậu lạc, anh Quynh lại mày mò chế tiếp máy cắt đa năng. Máy này có tác dụng cắt thái sắn, cỏ, thậm chí cả thuốc bắc cũng cắt được tuốt. Tháng 9/2009, máy cắt đa năng được mang đi dự hội chợ Thiết bị máy móc nông nghiệp tại Hà Nội. Tại hội chợ cũng có máy cắt nhưng chỉ dùng cắt một dao, một tác dụng. Máy cắt đa năng của anh Quynh đã rinh về tấm Bằng khen của Bộ NN - PTNT.

Anh Quynh tâm sự: "Mình cũng từng làm nông dân, từng làm quần quật mà nghèo vẫn cứ nghèo. Vì vậy bây giờ thấy bà con làm lụng vất vả mà năng suất không được bao nhiêu cảm giác như mình là người có lỗi. Xưa, mình vì nghèo mà phải thất học, giờ cũng từ cái nghèo đó mà mình quyết tâm phải làm một cái gì đó để người khác không phải vất vả như mình ngày xưa. Mấy cái máy này ra đời cũng đơn giản vậy thôi chứ chẳng to tát như người ta bảo là phát minh hay sáng chế gì gì đó đâu".

Anh Quynh tỏ ra khiêm tốn vậy, chứ suốt cả dãy đất miền Trung gió bụi này cũng chưa có ai “vượt” qua được anh về những sáng chế phục vụ nông nghiệp?

* Cơ khí Văn Đức Quynh có địa chỉ tại Km 772-QL 1A (thôn Hải Phú- Hải Lăng, Quảng Trị): sản xuất và sửa chữa máy cắt (chuối, sắn, rau...), máy phẻ bắp (ngô), máy xay sắn tươi khô. Điện thoại (053) 3661790; di động 01697129361. Bà con nông dân ở mọi miền có nhu cầu thì có thể liên hệ qua địa chỉ này.


Nhà hàng Điểm hẹn Tây Hồ cháy do hàn điện


Phụ trách chính nhóm thợ hàn khai nhận, do bất cẩn trong quá trình hàn, xỉ hàn bắn vào các tấm xốp, mút cách âm ốp trên tường, phát lửa, gây hỏa hoạn lớn tại nhà hàng.

Công an quận Tây Hồ cho biết, ngay khi đám cháy được dập tắt, những người chứng kiến vụ việc, đặc biệt là nhóm thợ hàn làm việc trong nhà hàng trước khi vụ cháy xảy ra được mời đến để phục vụ công tác điều tra, làm rõ nguyên nhân vụ cháy.

Tại cơ quan công an, nhóm thợ hàn do Nguyễn Văn Thanh, sinh năm 1978, quê ở huyện Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc, phụ trách chính nhóm thợ hàn khai nhận, khoảng 8h20 ngày 4/1, họ được thuê đến nhà hàng Điểm hẹn Tây Hồ tại khu vực sân khấu chính để hàn điện. Khi vụ cháy xảy ra, nhóm thợ đang chuẩn bị đồ, chưa sử dụng đến máy hàn điện.

Tuy nhiên, trước các chứng cứ vụ việc và hồ sơ, tài liệu vụ án mà công an Tây Hồ thu thập được, hôm qua, Thanh thừa nhận hành vi bất cẩn khi tiến hành hàn xì, gây hỏa hoạn nghiêm trọng.

Giải thích nguyên nhân để xảy ra vụ cháy, Thanh cho biết, trước khi tiến hành hàn xì, Thanh đã nhắc nhóm thợ đổ nước làm ướt sàn nhà hàng đề phòng xỉ hàn gây cháy. Vậy nhưng, khi đứng hàn trên cao, xỉ hàn bắn vào các tấm xốp, mút cách âm ốp trên tường, phát lửa. Khi phát hiện đám cháy, Thanh cùng nhiều nhân viên sử dụng bình bọt chữa cháy dập lửa, song, do lửa bùng phát quá nhanh, lan rộng khắp khu vực nhà hàng. Hoảng sợ, Thanh và nhóm thợ hàn bỏ ra ngoài.

Đám cháy xảy ra khoảng 9h ngày 4/1, tại nhà hàng Điểm hẹn Tây Hồ, ngõ 614 Lạc Long Quân, Nhật Tân, quận Tây Hồ. Đám cháy bùng phát dữ dội trong gần một giờ làm một người chết, một người bị thương và thiêu rụi khoảng 500 m2 diện tích nhà hàng vừa được xây dựng xong.


Phát hiện đường dây sản xuất bột ngọt giả


Để kiếm lời, bà Hiên mua bột ngọt do Trung Quốc sản xuất về đóng túi, làm giả bột ngọt Ajinomoto sau đó bán cho đầu nậu nhân thời điểm gần tết.

Sáng 13/1, tại khu vực chợ Sằn, huyện Phúc Thọ, Hà Nội, Đội Chống hàng giả, Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự quản lý kinh tế và chức vụ Công an thành phố Hà Nội, bắt quả tang Đỗ Thị Dung, 32 tuổi, đang vận chuyển 273 gói bột ngọt Ajinomoto giả loại một kg và 454 gr đi tiêu thụ.

Qua đấu tranh, Dung khai nhận mua số hàng trên của bà Nguyễn Thị Hiên, 54 tuổi, ở thị trấn Gạch, huyện Phúc Thọ. Tiến hành khám xét khẩn cấp nơi ở của bà Hiên, cơ quan công an thu giữ một số gói bột ngọt thành phẩm Ajinomoto giả; 3,5 kg vỏ túi nilon in chữ Ajinomoto, Miwon, máy hàn túi và một số dụng cụ để sản xuất hàng giả.

Bước đầu, bà Hiên thừa nhận mua bột ngọt Trung Quốc giá rẻ về đóng túi, làm giả bột ngọt Ajinomoto để bán kiếm lời.


Thêm một trường đào tạo đồng, sơn ôtô


TT - Sáng 3-2, Trường CĐ Kinh tế kỹ thuật Phú Lâm và Công ty Toyota VN đã khánh thành và đưa vào sử dụng xưởng thực hành sửa chữa thân xe và sơn với diện tích 1.400m2.

Trong đó Toyota cung cấp thân xe, máy hàn, máy phun sơn, máy sấy... và giúp đào tạo giáo viên, cung cấp tài liệu đào tạo với tổng số tiền hỗ trợ 80.000 USD.

Sau khi nhà xưởng này đi vào hoạt động, Trường CĐ Kinh tế kỹ thuật Phú Lâm trở thành trường thứ ba trên cả nước đào tạo nghề chuyên về đồng, sơn ôtô, sau Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM, Trường ĐH Công nghiệp Hà Nội.


Khởi tố đối tượng sản xuất mì chính giả


(HNMO) - Ngày 3-2, Cơ quan CSĐT - CATP đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Nguyễn Thị Bát (SN 1960) ở Thọ Xuân, Đan Phượng về hành vi sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm.

Trước đó, ngày 29 - 1, Đội Chống hàng giả (PC15) đã triệt phá đường dây sản xuất và tiêu thụ mì chính giả nhãn hiệu Ajinomoto do Nguyễn Thị Bát cầm đầu.

Cơ quan chức năng đã thu giữ ngay tại chỗ 34 gói mì chính giả thành phẩm nhãn hiệu Ajinomoto, 270 vỏ túi nilon và 25kg mì chính đóng bao không rõ nguồn gốc cùng 1 máy hàn nhiệt.

Đối tượng Nguyễn Thị Bát cũng khai nhận, đã mua loại mì chính nhập lậu rẻ tiền về đóng gói vào các túi nilon mang nhãn mác Ajinomoto, đưa đi các tỉnh lân cận và các chợ ngoại thành tiêu thụ trong dịp Tết.


80.000 USD triển khai TTEP tại TP.HCM


Sáng nay, Công ty Toyota Việt Nam (TMV) khai trương Chương trình hỗ trợ đào tạo Kỹ thuật Toyota về sửa chữa thân xe và sơn (BP-TTEP) tại TP.HCM.

Chương trình này có tổng trị giá tài trợ 80.000 USD và dành cho Trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Phú Lâm TP.HCM (PLS), TP.HCM.

Chương trình BP-TTEP triển khai tại PLS sẽ được chia làm 3 giai đoạn trong thời gian từ 2010-2012. Các hoạt động cụ thể gồm hỗ trợ máy móc thiết bị công nghệ cao phục vụ cho việc đào tạo kỹ thuật sửa chữa thân xe và sơn như khung xe Altis, máy hàn tự động MIG; máy phun sơn bề mặt…

Ngoài ra, TMV cũng hỗ trợ bộ tài liệu đào tạo kỹ thuật viên Toyota theo tiêu chuẩn toàn cầu.

Phát biểu với baodautu.vn, ông Akito Tachibana, Tổng giám đốc TMV cho biết, Chương trình TTEP được triển khai tại Việt Nam từ năm 2000, đến nay chương trình đã hỗ trợ cho đào tạo cho 6 trung tâm nghề của 5 trường đại học, cao đẳng chuyên ngành trên quy mô cả nước với tổng kinh phí hỗ trợ đạt 560.000 USD và 4 xe ô tô Toyota.

Với chương trình này, hàng năm có khoảng 1.500 sinh viên được đào tạo và sử dụng trang thiết bị tiên tiến. Trong đó, đã có 250 sinh viên tham gia các chương trình này được tuyển dụng vào làm việc tại mạng lưới dịch vụ sau bán hàng của Toyota trên toàn quốc.


Hà Nội: Thu giữ hàng trăm gói mì chính Ajinomoto giả


Qua công tác trinh sát, 7h30 ngày 13/1, tại khu vực chợ Sằn, huyện Phúc Thọ, Hà Nội, Đội Chống hàng giả (PC15) Công an Hà Nội kiểm tra, bắt giữ Đỗ Thị Dung (32 tuổi) ở Phụng Thượng, Phúc Thọ đang vận chuyển 273 gói mì chính Ajinomoto loại 1kg và 454g đi tiêu thụ, nghi vấn là hàng giả.

Đại diện hãng Ajinomoto tại Việt Nam có mặt, qua giám định sơ bộ đã khẳng định số hàng trên là hàng giả. Qua đấu tranh, Dung khai nhận mua số hàng trên của bà Nguyễn Thị Hiên (54 tuổi) ở thị trấn Gạch, Phúc Thọ.

Tiến hành khám xét khẩn cấp nơi ở của bà Hiên, cơ quan Công an thu giữ một số gói mì chính Ajinomoto giả thành phẩm, 3,5kg vỏ túi nilon in chữ Ajinomoto, Miwon, máy hàn túi và một số dụng cụ để sản xuất hàng giả. Bước đầu, bà Hiên thừa nhận mua mì chính Trung Quốc giá rẻ về đóng túi, làm giả mì chính Ajinomoto bán kiếm lời.

Theo Trung tá Hà Thế Hùng, Đội trưởng Đội Chống hàng giả, đường dây sản xuất, tiêu thụ mì chính Ajinomoto giả này đã bị cơ quan Công an phát hiện, theo dõi từ nhiều tháng trước. Thời điểm gần Tết, các đối tượng sản xuất số lượng lớn hàng để đưa đi tiêu thụ ở các vùng ngoại thành.

Vụ án đang được tiếp tục khai thác mở rộng


Sản xuất bột ngọt, bột giặt giả


TT - Ngày 18-3, Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về quản lý kinh tế và chức vụ Công an Hà Nội phát hiện một cơ sở chuyên sản xuất bột ngọt, bột canh, bột giặt giả tại làng Đình Xuyên, Gia Lâm.

Cụ thể, khoảng 7g sáng lực lượng công an phát hiện Nguyễn Thị Duyên (trú tại làng Đình Xuyên) đang giao hai bao tải đựng 60 gói bột giặt Omo nghi hàng giả cho Đỗ Thị Thủy ở thôn Thượng, Dương Hà, Gia Lâm.

Ngay sau đó, cơ quan công an khám xét khẩn cấp nơi ở của Nguyễn Thị Duyên, thu giữ nhiều tang vật liên quan đến việc sản xuất hàng giả như máy hàn nhiệt, hàng trăm vỏ túi nilông in các nhãn mác bột giặt Omo, bột ngọt Ajinomoto, bột canh iôt Hải Châu cùng một số lượng lớn hàng giả thành phẩm, nguyên liệu sản xuất.

Tại cơ quan công an, Nguyễn Thị Duyên khai nhận thực hiện sản xuất hàng giả khoảng ba tháng bằng cách mua túi nilông tại Từ Sơn (Bắc Ninh) rồi sử dụng nguyên liệu rẻ tiền gồm bột ngọt Trung Quốc, bột giặt Đức Giang để đóng gói thành hàng cao cấp và mang đi tiêu thụ.


Sân khấu ca nhạc 'Đêm Tây Hồ' cháy do hàn điện


(VietNamNet) - Xỉ hàn bắn vào các tấm xốp, mút cách âm ốp tường đã gây cháy cho sân khấu ca nhạc Đêm Tây Hồ.

- Cơ quan công an đã làm rõ nguyên nhân gây cháy sân khấu ca nhạc Đêm Tây Hồ là do nhóm thợ hàn: xỉ hàn từ trên cao đã bắn vào các tấm xốp, mú cách âm ốp tường, gây hỏa hoạn.

Trong vài ngày qua, cơ quan CSĐT công an quận Tây Hồ, Hà Nội đã mời những nhân chứng cùng một nhóm thợ hàn làm việc trong sân khấu ca nhạc Đêm Tây Hồ (trước khi nơi này xảy cháy hôm 4-1) đến cơ quan công an ghi lời khai, điều tra làm rõ nguyên nhân vụ cháy.

Tại cơ quan công an, nhóm thợ hàn do Nguyễn Văn Thanh (SN 1978), HKTT tại Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc phụ trách khai, khoảng 8h20 ngày 4-1, họ được thuê đến nhà hàng Điểm hẹn ca nhạc Đêm Tây Hồ hàn điện tại khu vực sân khấu chính.

Ban đầu Thanh cho rằng, khi vụ cháy xảy ra, nhóm thợ của mình đang chuẩn bị đồ, chưa sử dụng đến máy hàn điện.

Tuy nhiên, đến ngày 7-1, sau khi cùng các lực lượng chức năng khám nghiệm hiện trường, ghi lời khai người chứng kiến vụ việc, CAQ Tây Hồ đã có đầy đủ tài liệu, chứng cứ buộc Nguyễn Văn Thanh thừa nhận hành vi bất cẩn trong việc PCCC gây hỏa hoạn nghiêm trọng.

Khai nhận tại cơ quan công an, Thanh cho biết: trước khi sử dụng máy hàn điện, anh đã nhắc nhóm thợ đổ nước làm ướt sàn nhà hàng đề phòng xỉ hàn gây cháy. Tuy nhiên, khi đứng hàn trên cao, xỉ hàn bắn vào các tấm xốp, mút cách âm ốp trên tường đã gây cháy.

Phát hiện đám cháy, Thanh cùng nhiều nhân viên đã sử dụng bình bọt chữa cháy dập lửa, song, do lửa bùng phát quá nhanh đã lan rộng khắp khu vực nhà hàng. Hoảng sợ, Thanh và nhóm thợ hàn đã bỏ chạy ra ngoài.

Như tin đã đưa, sáng 4-1, đám cháy bùng phát dữ dội trong gần một giờ đồng hồ đã làm 1 người chết, 1 người bị thương và thiêu rụi khoảng 560m2 diện tích sân khấu ca nhạc Đêm Tây Hồ. Vụ việc vẫn đang được tiếp tục điều tra, làm rõ.


“Kỹ sư chân đất” với chiếc máy gặt đập liên hợp


Ông Hai Tri đang hào hứng kể về sản xuất máy gặt liên hợp “đời đầu”.

Chỉ với trình độ lớp nhất, (tương đương lớp 5 bây giờ). Một nông dân ở Khánh Hòa đã tự sản xuất máy gặt lúa liên hợp có thể cạnh tranh với các loại máy sản xuất trong và ngoài nước đồng ruộng miền Trung. Ông tuyên bố: “Đừng thấy máy Trung Quốc hiện đại mà coi thường máy của tui chế ra. Cùng bỏ ra số tiền như nhau mua máy, hết vụ gặt, cộng sổ lại, ai lãi hơn thì người đó “ thắng”. Nếu hạch toán lỗ, lãi, “chấp” máy Trung Quốc luôn”.

Đó là nông dân Nguyễn Tri (Hai Tri), sinh năm 1948, ở xã Vạn Bình, huyện Vạn Ninh, Khánh Hòa. Tôi vào “nhà máy” sản xuất máy gặt đập liên hợp của ông Tri thấy không có gì trị giá ngoài mấy cái máy hàn, máy khoan cũ kỹ như bao thợ cơ khí “cấp xã” khác. Ông Tri chỉ tay giới thiệu: “Chiếc trong mái che là đời thứ 9. Nó vừa mới đi gặt ở ngoài Phú Yên về đó. Mấy hôm nay, trong xã Vạn Lương đang “bể đồng” (vụ gặt) “hắn” không “xuất kích” tham gia vì hai cha con tui phải tập trung hoàn thành chiếc đời thứ 10 này, chuẩn bị lôi cả cặp đi Phú Yên gặt cho “có anh có em”. Đời thứ 10 cơ bản đã khắc phục những lỗi kỹ thuật so với các đời trước. Ai chồng đủ 160 triệu đồng tui mới bán”.

Bản vẽ trong.... đầu

Ông Tri vốn có nghề thợ mộc, do làm không đủ ăn, ông chuyển sang lái máy cày thuê. Qua nhiều lần máy hỏng, mang phụ tùng đi hàn, sửa, người ta làm không ưng ý, ông “tức đời” mua máy hàn về mở xưởng cơ khí. Gọi là xưởng cho oai, thực chất chỉ là chỗ hàn - cắt - khấu vá nhỏ tại nhà. Về sau, máy tuốt lúa ra đời nhiều, ông đã tự mày mò chỉnh sửa để hạn chế lúa ra theo rơm. Ông ước ao tự tay mình làm ra một cái máy gặt lúa liên hợp giống như xem trên tivi, ngặt một nỗi không có đồng vốn lận lưng. Ý tưởng đó được “rò rỉ” đến tai đứa cháu chuyên đi tuốt lúa thuê. Người cháu về thuyết phục gia đình rót vốn cho ông tiến hành sản xuất máy gặt liên hợp. “Kết cấu của một máy gặt liên hợp gồm: hệ thống vừa di chuyển, vừa “ăn lúa”, băng chuyền, đưa lúa lên, buồng tuốt, quạt, chỗ ra lúa... tui đều suy nghĩ và hình thành bản vẽ phác thảo trong đầu. Cái khó nhất là tính toán các vòng quay của máy sao cho khớp nhau”. Ông Tri cho biết: Năm 2006, “đối tác” bắt đầu chuyển 30 triệu đồng cho ông đi mua một đống sắt thép về và bắt tay vào sản xuất máy gặt liên hợp. Những bộ phận “thân nền” như khung xe, bánh, cầu... coi như ông đã thuộc làu không cần ghi chép. Còn những chi tiết mới mang tính dây chuyền thì ông đo đạc, tính toán cẩn thận. “Tui coi ông chủ ruộng là trên hết, sau đó đến ông chủ máy. Người sản xuất ra máy xếp sau cùng. Vì ông chủ ruộng là người trả tiền tất cả, mình làm dối để máy nhanh hư, lúa ra rơm nhiều, người ta không xài máy của mình nữa”.

Với tư tưởng đó, trong sản xuất, ông “kỹ sư” trình độ lớp 5 này luôn suy nghĩ: đặt máy khéo léo gọn gàng, các điểm đấu nối – dây kéo phải đi trực tiếp, nhằm giảm chi phí, tăng lực máy hoạt động, nâng tuổi thọ các bộ phận. “Bất cứ bộ phận nào cũng có thể bị hư. Tui phải loại trừ những bộ phận nằm ở vị trí khó, chỗ chịu lực quay, lực gánh nhiều thì phải “kéo” tuổi thọ lên tối đa. Khi hư thì dễ tháo lắp, ít tốn công và chi phí thấp cho chủ máy” - ông Tri nói: Tác phẩm đầu tay, không có bản vẽ, hai cha con cứ cạy cục đo đạc, hàn, cắt, mài, đấu nối... Hết vật liệu thì dừng lại chạy vào thành phố Nha Trang tìm mua phụ tùng về làm tiếp. Có những bộ phận đã hàn, lắp ráp vào rồi, đêm nằm suy nghĩ thấy không ổn, sáng hôm sau ông tháo ra làm lại.

Những vị trí “nhạy cảm”, ông đi tìm mua ổ bi của Nhật Bản sản xuất với giá cao gấp 6 lần so với ổ bi bình thường. Dây xích nhỏ kéo các hệ thống phụ trợ, ông chọn của hãng Honda. “Tui chọn loại này, vì chiếc xe máy đã kiểm nghiệm rồi. Một dây xích chạy được cả hàng chục nghìn ki-lô-mét. Còn những vị trí đơn giản, chịu lực ít, tui chỉ sử dụng đồ thường để giảm chi phí giá thành của chiếc xe” - “kỹ sư” Hai Tri, phân tích. Về hệ thống truyền lực, ông đặt hai máy nổ, một máy kéo hệ thống tuốt hoạt động liên tục mà không ảnh hưởng lúc xe giảm ga cua góc hoặc chuyển làn gặt. Một máy đẩy 4 bánh lốp, kết hợp hai cầu, cho phép xe chạy mọi địa hình phức tạp. Theo ông giải thích, máy “độ chế” không thể nào đặt máy to có 4 động cơ được, chỉ đặt máy Đ (15-20 mã lực), loại mà người nông dân đã “hiểu ruột gan” của máy, nếu có hư bà con dễ dàng sửa chữa ngay trên đồng ruộng.

Ông Nguyễn Tri với chiếc máy gặt lúa liên hợp đời thứ 10 sắp hoàn thành.

Sau 6 tháng miệt mài sản xuất, chiếc máy gặt liên hợp đầu tiên của “kỹ sư” lớp 5 đã hoàn thành, lái đi hiên ngang giữa con đường liên thôn ra đồng gặt lúa thử nghiệm. Người dân xã Vạn Bình đứng xem ông như hội. “Tổng kinh phí của chiếc máy gặt lúa liên hợp “đời đầu” là 75 triệu đồng. Tui không lấy một đồng lãi nào, coi như là tiền tui bỏ ra để “học việc”, rút kinh nghiệm cho những chiếc sau” - ông Hai Tri “lý luận”.

Cạnh tranh với máy Trung Quốc

Sau “tác phẩm đầu tay”, ông Hai Tri tiếp tục sản xuất 8 máy gặt liên hợp theo đơn đặt hàng của người dân trong vùng, mỗi chiếc trị giá 120 triệu đồng. 2 năm gần đây, loại máy gặt liên hợp Trung Quốc tràn sang. Nhiều người mua máy Trung Quốc như bị “sa lầy” giữa ruộng. Ông Tri tâm sự: “Ông chủ ruộng không cần máy Tây hay máy Tàu gì đâu. Loại máy nào gặt - tuốt không còn sót lúa ra theo rơm là họ “chịu” liền. Làm ra một hạt thóc tốn bao nhiêu công sức, bây giờ gặt thấy thóc cứ phun ra ruộng, họ tiếc đứt cả ruột. Có gặt không công bà con cũng xua tay không thèm “chơi”. Tui muốn máy của mình “ăn” máy Trung Quốc, nên phải làm cho ông chủ ruộng hài lòng ngay tại đồng ruộng”.

Ông Nguyễn Trị, ở thôn Bình Trung 2, xã Vạn Bình, huyện Vạn Ninh có đến 13 hécta ruộng hiện đang sở hữu 4 máy gặt lúa liên hợp, trong đó 2 chiếc mua của ông Hai Tri cho biết: “Qua thực tiễn hoạt động trên ruộng đồng: Loại máy của anh Hai Tri mua về chỉ một thời gian ngắn là kéo lại vốn ngay. Trước đó, theo phong trào, tui bỏ ra 450 triệu đồng mua hai máy gặt của Trung Quốc và đầu máy kéo chở máy gặt, đến bây giờ mới thu hồi chưa đầy 150 triệu đồng tiền vốn. Mua về làm chưa được nửa vụ đã đứt xích, thay hết 14 triệu đồng, rồi gãy cốt, bể bi... Làm được bao nhiêu cứ đổ vô nuôi nó hết”. “Tui dám chắc, nếu máy do Trung Quốc sản xuất và máy do ông Hai Tri chế tạo gặt sát nhau thì máy Trung Quốc lo mà bỏ chạy xa, vì ra lúa theo rơm nhiều. Đó là chưa kể đến địa hình ruộng lúa bậc thang, ô nhỏ nằm rải rác nhiều nơi như Khánh Hòa, Phú Yên, máy do ông Tri sản xuất chạy bằng lốp, hai cầu dễ cơ động đến mọi ngõ ngách khi chủ ruộng kêu. Còn máy Trung Quốc muốn đi, phải “leo lên” xe kéo” ông Trị nêu những đặc tính cạnh tranh giữa máy “độ chế” của ông Hai Tri và máy sản xuất theo công nghệ hiện đại của Trung Quốc.

Hải Luận


Sản xuất mì chính, bột giặt giả


TP - Sáng 18-3, PC15 Công an Hà Nội bắt quả tang Nguyễn Thị Duyên (SN 1975) đang giao 2 bao tải đựng 60 gói bột giặt OMO giả cho Đỗ Thị Thủy (SN 1971, cùng trú tại huyện Gia Lâm, Hà Nội).

Khám xét khẩn cấp nơi ở của Duyên tại Đình Xuyên, Gia Lâm, công an thu hàng trăm vỏ túi nilon in các nhãn mác bột giặt OMO, mì chính Ajinomoto, bột canh Hải Châu, máy hàn nhiệt và một lượng lớn mì chính, bột giặt giả thành phẩm.

Bước đầu, Duyên khai làm mì chính, bột giặt giả khoảng 3 tháng nay. Duyên mua mì chính Trung Quốc và bột giặt rẻ tiền về đóng gói rồi trực tiếp đem đi tiêu thụ.